Dưới đây là 10 nhân vật thông minh kiệt xuất nhất trong lịch sử vẻ vang Trung Quốc theo xếp thứ hạng của tờ báo điện tử uy tín Sohu.com.


Trải qua hàng vạn năm lịch sử, Trung Quốc từng ghi nhận ít nhiều nhân tài kiệt xuất. Vào số đó, những đại nhân vật sở hữu trí hoàn hảo tuyệt đỉnh nhất chính là 10 vĩ nhân nổi tiếng dưới đây.

Bạn đang xem: 100 nhân vật nổi tiếng nhất văn hóa trung quốc

Vị trí thứ nhất: Thủy tổ Đạo gia – Lão Tử


*

Lão Tử đứng đầu trong list những nhân vật sáng ý nhất vào lịch sử Trung Hoa. (Tranh: Nguồn Internet).


Tương truyền rằng, Lão Tử sống vào thế kỷ VI TCN. Trong lịch sử Trung Quốc, ông được ghi nhận là nhân vật bao gồm ảnh hưởng to lớn lớn đến lịch sử, văn hóa, tôn giáo Trung Hoa.

Lão Tử xuất thân là người phàm mắt thịt, nhưng chú ý từ góc độ văn hóa – tôn giáo, ông lại giống như một vị Thần, là người sáng sủa lập ra Đạo giáo.

Tác phẩm lưu danh nghìn năm của Lão Tử chính là "Đạo đức kinh". Tác phẩm này được hậu thế ví như một "bảo tàng lớn", là "bách khoa toàn thư", là kiệt tác đệ nhất bàn về bản thể triết học Trung Quốc.

Không chỉ đề cập tới triết học, "Đạo đức kinh" còn hàm chứa nhiều kiến thức giá trị về văn học, mỹ học, binh pháp, xóm hội học, luân lý học, thiên văn học, dưỡng sinh…

Sinh thời, Lão Tử luôn theo đuổi lối sống thanh tịnh. Ông cũng là tác giả của học thuyết "vô vi" cùng nhiều triết lý nhân sinh khác.

Trải qua hàng vạn năm, những học thuyết, triết lý của Lão Tử tựa như một thứ gene văn hóa, thấm vào lối sống, suy nghĩ, phương thức sinh tồn của người Trung Hoa, cũng chi phối thế giới quan, nhân sinh quan, thẩm mỹ quan cùng nhiều quan lại niệm không giống của họ.

Tư tưởng của Lão Tử không chỉ có nhiều ảnh hưởng với truyền thống văn hóa nước trung hoa mà còn tồn tại vai trò quan trọng đối với kho tàng văn hóa nhân loại.

Vị trí thứ hai: Bách gia chi tổ - Khương Tử Nha


*

Khương Tử Nha mang tên thật là Khương Thượng, tự Tử Nha, là khai quốc công thần của đơn vị Chu vào thế kỷ 12 trước Công nguyên và cũng là quân chủ khai lập nước Tề tồn tại từ thời Tây Chu đến thời Chiến Quốc vào lịch sử Trung Hoa.

Do là vị quân chủ đầu tiên của nước Tề, cần ông được hậu thế tôn xưng là "Tề Thái Công", tuyệt còn được gọi là "Khương Thái Công", "Thái Công Vọng" giỏi "Lã Vọng".

Tương truyền rằng Khương Tử Nha sống thọ tới 139 tuổi. Vào những năm đầu thời Tây Chu, ông được Chu Văn Vương phong làm Thái sư, tôn là "Sư thượng phụ".

Khi còn phò tá Chu Vương, Khương Tử Nha đã sáng tạo đề xuất mưu kế "Tiễn thương", bao gồm công góp Chu vương diệt nhà Thương.

Sau lúc diệt Thương, Khương Tử Nha với tư giải pháp là người có công đầu yêu cầu đã trở thành Thống soái. Ko chỉ là một bản lĩnh về quân sự, chính trị, ông còn có sức ảnh hưởng to lớn đối với văn hóa Trung Quốc.

Những triều đại sau này đều công nhận vai trò ko thể cố kỉnh thế của Khương Tử Nha vào lịch sử dân tộc. Những hệ tư tưởng của Nho giáo, Đạo giáo, binh pháp… đều lấy tư tưởng của ông có tác dụng gốc. Cũng bởi vậy cơ mà Khương Tử Nha được tôn xưng là "Bách gia đưa ra tổ".

Vị trí thứ ba: Khai quốc công thần nhà Hán – Trương Lương


*

Trương Lương (250 – 186 TCN), tên chữ là Tử Phòng, người dân tộc Hán. Ông là một trong những mưu sĩ chủ chốt của Hán Cao Tổ Lưu Bang. Trương Lương thuộc với Hàn Tín, Tiêu Hà được tôn làm cho "Hán sơ tam kiệt".

Sử cũ tất cả ghi, Trương Lương là một mưu sĩ xuất chúng, cũng là trợ thủ đắc lực giúp Lưu Bang giành chiến thắng vào cuộc chiến Hán – Sở tranh hùng, tạo dựng đề xuất cơ đồ công ty Hán.

Sinh thời, Trương Lương không si mê hư vinh, không khát cầu quyền lực. Khi về già, ông cương quyết từ quan liêu để đi nghêu du thiên hạ. Sau khoản thời gian qua đời, Trương Lương được phong làm cho Văn Thành hầu.

Tác phẩm "Sử ký" trong chương "Lưu Hầu thế gia" đã đặc biệt ghi lại chi tiết về cuộc đời của Trương Lương. Năm xưa, Hán Cao Tổ Lưu Bang ở Lạc Dương phái mạnh Cung cũng từng thừa nhận:

"Bày mưu kế ở vào màn trướng, quyết định thắng lợi ở ko kể ngàn dặm, đó là công của Tử Phòng".

Vị trí thứ tư: Ngọa Long tiên sinh – Gia mèo Lượng


*

Gia mèo Lượng (181 – 234), tên chữ là Khổng Minh, hiệu Ngoại Long, được biết tới với sứ mệnh mưu sĩ của Lưu Bị vào thời Tam Quốc với là Thừa tướng nhà Thục Hán sau này.

Ông được mệnh danh chính trị gia kiệt xuất, là công ty quân sự đại tài, cũng là đơn vị văn, công ty thư pháp nổi tiếng.

Gia mèo Lượng cả đời dốc hết tâm huyết, cúc cung tận tụy vì chủ yếu quyền đơn vị Thục Hán. Ông để lại các tác phẩm nổi tiếng như "Xuất sư biểu", "Giới tử thư".

Ông cũng chính là chủ nhân của hàng loạt phát minh sáng tạo như mộc ngưu lưu mã, đèn Khổng Minh, cải tạo nỏ Liên châu, sau đổi thương hiệu thành nỏ Gia mèo (nỏ này mỗi lần bắn được 10 mũi tên).

Nhờ trí tuệ xuất chúng của mình, Gia cat Lượng đã trở thành những hình tượng chuẩn mực của những nhân vật túc trí, đa mưu, là hóa thân của trí thông minh, của tài giỏi xuất chúng và được người đời sau ca tụng trong các tác phẩm nghệ thuật.

Vị trí thứ năm: Đại sư phong thủy – Viên Thiên Cương


*

Viên Thiên Cương (không rõ năm sinh, năm mất) là bên thiên văn học, công ty chiêm tinh, tiên tri, tướng số, phong thủy nổi tiếng vào lịch sử Trung Quốc.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Thêm 1 Địa Điểm Trên Google Map S Mới Nhất, Cách Thêm Địa Điểm Trên Google Maps

Ông từng đảm nhiệm một vài ba chức quan lại dưới thời bên Tùy và thời bên Đường. Viên Thiên Cương được nhiều người biết tới với giai thoại coi tướng đến Nữ hoàng Võ Tắc Thiên.

Tương truyền rằng, ông biết thuật "phong giám", gồm thể nghe tiếng gió, xem hướng gió nhưng mà đoán được điềm lành, điềm dữ. Ko chỉ vậy, Viên Thiên Cương còn nối tiếp nhân tướng học, lục nhâm, ngũ hành…

Ông để lại nhiều tác phẩm nổi tiếng như "Lục nhâm khóa", "Ngũ hành tương thư", "Thôi bối đồ", "Viên Thiên Cương xưng cốt ca"…

Người từng sáng tạo bắt buộc lịch Âm – Dương là Cao Dục Tường từng đánh giá về Viên Thiên Cương rằng: "Tên như trăng sáng bịt thiên thu, danh như sấm xuân chấn cổ kim".

Vị trí thứ sáu: Danh thần thời Đường Thái Tông – Ngụy Trưng


Ngụy Trưng (580 – 643), tự Huyền Thành, là người gốc Hà Bắc, làm quan dưới thời bên Đường. Ông được biết tới với mục đích là một nhà bao gồm trị, bên sử học lỗi lạc.

Sinh thời, Ngụy Trưng từng đảm nhiệm chức con gián nghị đại phu, Tả quang lộc đại phu, được Hoàng đế phong có tác dụng Trịnh Quốc công, thụy Văn Trinh. Sử cũ ca ngợi Ngụy Trưng là một vào những vị quan tiền can loại gián nổi tiếng nhất Trung Quốc.

Ngụy Trưng để lại một số tác phẩm nổi bật như "Tùy thư", "Lương thư", "Trần thư", "Tề thư", "Trinh tiệm chánh yếu", vào đó trứ danh nhất chính là tuyển tập những lá thư khuyên can nhà vua với tên "Gián Thái Tông thập tự sơ".

Nguyên tắc của Ngụy Trưng khi làm cho quan là nguyện làm hiền thần chứ không làm cho trung thần. Cũng tất cả khi những lời răn dạy thẳng thắn của ông không khỏi khiến vua Đường tức giận, nhưng sau cùng, Đường Thái Tông vẫn đánh giá rất cao sự kiên nghị cùng lòng hi sinh vày dân vị nước của ông.

Đường Thái Tông từng khen ngợi Ngụy Trưng:

"Trước Trinh Quán, người cùng với Trẫm bình định thiên hạ không có bất kì ai có thể sánh kịp là phòng Huyền Linh, sau Trinh Quán, người tận trung khu tận lực, thẳng thắn khuyên răn can, có tác dụng an quốc gia, lợi dân chúng, có tác dụng rạng rỡ công nghiệp của Trẫm, được xem là đạo của thiên hạ, chỉ tất cả Ngụy Trưng".

Vị trí thứ bảy: Ngọc Tuyền lão nhân – Gia Luật Sở Tài


Gia Luật Sở Tài (1189-1243), tự Tấn Khanh, hiệu là Trạm Nhiên cư sĩ, còn được biết tới với danh xưng Ngọc Tuyền lão nhân. Ông là một tướng lĩnh nổi tiếng, cũng là đại thần Mông Cổ dưới thời Thành cát Tư Hãn.

Đời quan lộ của Gia Luật Sở Tài kéo dãn gần 30 năm. Ông làm tới chức Trung Thư lệnh cùng rất được Đại hãn trọng dụng.

Vào thời kỳ đầu lập quốc, ông bao gồm công giúp Đại hãn thiết lập nhiều chế độ cùng quy chế pháp luật. Gia Luật Sở Tài là tác giả của "Tiện nghi nhất thập chén sự", từng được đơn vị vua coi như luật pháp tạm thời của cả nước.

Trên phương diện pháp luật, ông chủ trương quân dân phân trị, tổ chức khoa cử để tuyển chọn nhân tài, phóng thích các thành phần tri thức của Hán tộc. Gia Luật Sở Tài chủ trương "lấy Nho trị quốc, lấy Phật trị tâm", chấp pháp công bằng, việc thực hành án tử hình phải gồm trình báo với được phê chuẩn, ko được tùy ý giáp sinh.

Tư tưởng cùng những chế tài luật pháp của ông gồm ảnh hưởng đặc biệt lớn lớn đối với pháp luật hiện hành dưới thời nhà Nguyên.

Vị trí thứ tám: Mưu sĩ bên Tống – Triệu Phổ


Triệu Phổ (921-991), thương hiệu chữ là Tắc Bình, được biết tới với mục đích mưu sĩ, khai quốc công thần nhà Bắc Tống, là quân sư của Triệu khung Dẫn.

Năm 15 tuổi, Triệu Phổ theo phụ thân rời quê nhà Lạc Dương. Từ nhỏ ông đã được học tập "Lại trị" (tác phong của quan lại lại thời xưa).

Triệu Phổ cũng là tác giả của kế "Hoàng bào gia thân", cũng là "đạo diễn" của kế sách nổi tiếng "Dùng rượu tước binh quyền", giúp bên Tống lấy được cơ đồ mà lại không đổ máu.

Ông theo Triệu khuông Dẫn từ thời niên thiếu, trong tương lai lại làm quan mang lại nhà Tống gần 30 năm, qua đời ở tuổi 71.

Vị trí thứ chín: Thần cơ diệu toán – Lưu Bá Ôn


Lưu Bá Ôn (1311-1375), tên thật là Lưu Cơ, tự là Bá Ôn. Ông là bên văn, công ty thơ nổi tiếng, cũng là khai quốc công thần của Minh triều.

Tương truyền rằng Lưu Bá Ôn tinh thông kinh sử, hiểu thiên văn, tường binh pháp. Ông bao gồm công phò tá Chu Nguyên Chương lập bắt buộc đế nghiệp, khai sáng sủa cơ đồ của Minh triều, cũng từng vì chưng quốc gia cơ mà dẹp yên giặc giã, nổi danh thiên hạ.

Tài năng của Lưu Bá Ôn thường được hậu thế ví von với Ngọa Long tiên sinh Gia cat Lượng. Cũng bởi vậy nhưng mà dân gian thường lưu truyền câu nói: "Tam phân thiên hạ Gia cát Lượng, nhất thông dải ngân hà Lưu Bá Ôn".

Trên phương diện văn thơ, Lưu Bá Ôn cùng Tống Liêm, Cao Khải được mệnh danh là "Tam đại văn thơ thời đầu nhà Minh".

Ông được hậu thế suy tôn là "thần cơ diệu toán". đến đến ngày nay, hậu thế vẫn lưu truyền câu ca ngợi: "Thông binh pháp ai hơn Tôn Võ – Giỏi thiên văn phải kể Lưu Cơ".

Vị trí thứ mười: Đệ nhất mưu sĩ Đại Thanh – Phạm Văn Trình


Phạm Văn Trình (1587-1666), tự Hiến Đấu, là khai quốc công thần, mưu sĩ nức tiếng Thanh triều. Ông xuất thân là hậu duệ của danh thần Phạm vào Yêm thời Bắc Tống, từng có tác dụng quan viên dưới thời công ty Minh.

Sinh thời, Phạm Văn Trinh từng sử dụng kế trừ Viên Sùng Hoán, bày mưu thu phục Hồng Thừa Trù, góp Mãn tộc làm chủ Trung Nguyên, khai sáng buộc phải cơ ngơi Thanh triều. Sau này, ông trở thành khai quốc công thần của Thanh triều, được Hoàng đế tôn làm "Tể phụ".