Sơ khai con người đã quan sát lên thai trời với tương đối nhiều câu hỏi. Trái Đất chỗ con tín đồ cư ngụ thì sao. Thiên văn học thượng cổ từ ấy nhưng mà thành hình.

Bạn đang xem: Thiên văn học và lịch sử


*

Con fan từ thời sơ khai đã chú ý lên khung trời với muôn vàn câu hỏi. Những bởi vì sao lấp lánh ấy là gì, nơi đâu mà ra, và chúng có ý nghĩa sâu sắc gì cùng với tôi không? mỗi nền văn minh những tìm mang đến mình rất nhiều câu vấn đáp trong các truyền thuyết thần thoại và niềm tin. Những truyền thuyết thần thoại trở thành truyền thống.

Không ai biết thiên văn học bắt đầu từ lúc nào. Mặt hàng triệu thời gian trước người nguyên thuỷ đã chú ý lên bầu trời và bỡ ngỡ với hồ hết gì bên trên ấy. Vậy theo một nghĩa nào kia họ cũng là phần đa ‘nhà thiên văn’. Họ để ý những sự kiện không bình thường như nhật thực, nguyệt thực. Và ngay từ rạng đông lịch sử, thời gian chữ viết bắt đầu phôi thai, thì con fan đã biết ghi chép đều phát hiện nay thiên văn học cổ điển của mình.

Từ ban sơ tất cả mọi dân tộc bản địa đều tin tưởng rằng Trái Đất phẳng, và đứng im. Còn cục bộ bầu trời luân phiên quanh Trái Đất. Ý tưởng về một Trái Đất hình cầu, 2 lần bán kính ~ 13 nghìn km, luân phiên quanh phương diện Trời với tốc độ hơn 100 ngàn km/giờ trọn vẹn xa vời.


Nội dung

Khoa học tập của tín đồ Hy Lạp

Quan niệm của bạn Ấn

Thay vào đó bạn cổ đại tất cả những ý tưởng phát minh rất lạ lùng. Những tu sĩ Vệ Đà của Ấn Độ có niềm tin rằng Trái Đất được phòng đỡ bởi 12 cây trụ khổng lồ; khi màn đêm buông xuống khía cạnh Trời vẫn đi luồn xuống dưới, khôn khéo tránh va các cột trụ ấy.

Khó tin không chỉ có vậy là định hướng của đạo Hindu, từ đó thì Trái Đất ở trên lưng bốn bé voi; bốn con voi lại cưỡi bên trên một nhỏ rùa; và bé rùa này thì lại ở phục trên lưng một nhỏ rắn bơi vô định vào một biển bất tận.

Tất nhiên ta chớ nên cười họ. Họ đang đặt đông đảo lý thuyết đầu tiên để lý giải vũ trụ. Và họ đã có khá nhiều quan gần kề đáng nể mang lại nay vẫn tồn tại giá trị.


*
Quan niệm của fan Hindy thượng cổ về vũ trụ

Ý tưởng của fan Trung Hoa

Trong số đầy đủ “sinh viên ngành thiên văn” thì phải kể đến người trung hoa đầu tiên. 3000 năm TCN họ sẽ tính ra được một năm có 365 ngày để làm lịch. Tất yếu họ không niềm nở Mặt Trời với Trái Đất loại nào luân phiên quanh mẫu nào, vào cả nhị trường hợp công dụng vẫn cứ là 365. Những nhà thiên văn hoàng phái sẽ yêu cầu soạn lịch, cùng dự đoán bao giờ xảy ra các hiện tượng thiên thực.

Mặt Trăng ko tự toả sáng, cùng chỉ là một thiên thể khôn xiết nhỏ. Còn khía cạnh Trời thì to lớn hơn rất nhiều, dẫu vậy vô tình khoảng cách của nó đến Trái Đất lại trọn vẹn để ta thấy được Mặt Trăng và Mặt Trời có size bằng nhau. Vậy bắt buộc mới có thể xảy ra hiện tượng kỳ lạ nhật thực khi Mặt Trời, khía cạnh Trăng, với Trái Đất thuộc nằm trên một đường thẳng, cùng trên một phương diện phẳng.

Nhưng nhật thực cùng với người china thì không tồn tại rắc rối bởi thế và họ hoàn toàn không nhận định rằng Mặt Trăng có liên quan gì trong trường thích hợp này. Người china tin rằng phương diện Trời bị một nhỏ rồng hung hăng nào đó nuốt chửng. Vậy bắt buộc để xua đuổi nhỏ rồng này fan ta phải tạo ra tiếng ồn càng béo càng tốt. Xong, nồi, kèn, trống… bất cứ cái gì phân phát ra âm thanh đều được phát huy về tối đa. Thật như ý là không có lần nào mà con rồng ko chịu vứt đi.


*
Thiên Cẩu nuốt khía cạnh trời là quan niệm của người china về Nhật thực, trong ý tưởng phát minh thiên văn học cổ kính của họ

Tuy nhiên, người trung quốc lại tính được rằng cứ 18 năm 11 ngày mới xẩy ra nhật thực một lần. Khoảng thời hạn này điện thoại tư vấn là saros. Lý do lại đề xuất tính? Là nhằm họ sẵn sàng khi con rồng con quay trở lại.

Lẽ ra thì nhật thực phải xẩy ra hàng tháng, nhưng vị mặt phẳng tiến trình của mặt Trăng lại tương đối nghiêng bắt buộc là phải rất lâu Mặt Trăng new vào đúng được địa điểm thẳng sản phẩm với Trái Đất cùng Mặt Trời.

Người Trung Quốc không chỉ là ghi chép nhật thực. Bọn họ còn ghi chép những sao thanh hao mà họ coi là điềm gở. Những ngôi sao 5 cánh sáng loà với loại đuôi tỏa nắng rực rỡ kéo ngang qua khung trời thường làm các đấng quân vương ghê hồn bạt vía, vì chưng đại hạn, thiên tai, hay thậm chí là vương triều sụp đổ rất có thể xảy ra ngay sau đó.

Xem thêm: Top 10 Phim Cổ Trang Việt Nam Mới Nhất Ra Mắt Đầu Năm 2022, Danh Sách Phim Cổ Trang Việt Nam

Thiên văn học tập cổ đại của người nào Cập

Tiếp đến là người Ai Cập cổ đại. Nhưng tín đồ Ai Cập chỉ ghi ghép đầy đủ gì bọn họ thấy thôi chứ không gán ghép ý nghĩa sâu sắc cho chúng. Có lẽ vì với họ các thiên thể là những đối tượng người dùng thiêng liêng. Vậy buộc phải trong một khoảng thời gian rất hết sức dài thiên văn cứ bị pha tạp cùng với lại chiêm tinh, một thứ mê tín dị đoan về các vì sao. Trong cả thời tân tiến ngày ni thứ mê tín dị đoan ấy không phần nhiều không mất đi, cơ mà còn mạnh mẽ hơn.

Người Ai Cập trầm trồ là hầu như nhà quan sát xuất sắc đẹp khi họ đo đạc được địa chỉ biểu kiến, có nghĩa là như đôi mắt ta quan sát thấy, của các vì sao, và họ “căn trực tiếp hàng” Đại Kim từ bỏ Tháp của mình với Sao Bắc cực trên thai trời.

Nhưng vì trục Trái Đất nghiêng nên là cứ sau một khoảng thời gian nhất định thì sao bắc cực đối với Trái Đất sẽ vậy đổi. Vào thời kim từ bỏ tháp thì ngôi sao 5 cánh ấy là sao Thuban, mờ hơn những so cùng với sao bắc rất của bọn họ ngày nay.


*
Kim từ bỏ Tháp của fan Ai Cập cổ truyền được xuất bản với những thống kê giám sát phức tạp và chuẩn xác về thiên văn

Khoa học tập của người Hy Lạp

Nối nghiệp người Ai Cập là người Hy Lạp với hầu hết nhà thiên văn xuất sắc. Đầu tiên trong list này là Thales, sinh vào năm 624 TCN. Ông không chỉ có ngắm nghía bầu trời, nhưng mà còn cố gắng giải thích phần đa gì chú ý thấy. Chắc hẳn rằng ông là người thứ nhất nhận ra Trái Đất hình cầu. Nhưng lại người đầu tiên lên tiếng phản bội bác triết lý Trái Đất phẳng là Aristotle, 300 năm tiếp theo Thales.

Aristotle chỉ ra rằng độ cao của các vì sao so với đường chân trời biến hóa khi vị trí người xem thay đổi. Đứng sinh sống Hy Lạp thì sao Bắc rất nằm bên trên cao, còn trở lại Ai Cập thì lại ở bên dưới thấp. Đó bởi vì Hy Lạp nằm tại vị trí bán ước bắc, còn Ai Cập thì đã được gần tới xích đạo. Xung quanh ra, ngôi sao Canopus rất sáng trên khung trời Ai Cập thì đứng sinh sống Hy Lạp lại không quan sát thấy. Tác dụng tất yếu để thoả mãn những vấn đề này là Trái Đất nên là hình cầu.


*
Bản sao bằng đá cẩm thạch của fan La Mã của bứctượng chân dungAristotles chế tạo bởiLysippos,c.330 TCN, cùng với phần vảialabasterhiện đại. Aristoles là một trong những nhà triết học cổ đại có tác động nhất cùng với nền lộng lẫy phương Tây

Người Hy Lạp tuy đang biết Trái Đất hình cầu, nhưng mà họ trọn vẹn tin tưởng rẳng Trái Đất cũng là trung trọng tâm vũ trụ. Tinh thần ấy ngăn cản nghiêm trọng cách tiến của thiên văn học trong suốt chiều dài lịch sử.

Người thứ nhất cho rằng Trái Đất xoay quanh Mặt Trời là Aristarchus. Khôn xiết tiếc, ý tưởng phát minh này của ông trọn vẹn bị bác bỏ vì chưng hai nhà thiên văn lỗi lạc thời ấy là Hipparchus cùng Ptolemy.

Hypparchus là bạn đã lập được hạng mục sao bao gồm xác. Ông còn phát hiển thị được sự tiến động, tức là sự dịch chuyển của cực bắc trên thai trời.

Nhà thiên văn Ptolemy

Ptolemy mới thật là nhân vật trông rất nổi bật của thiên văn Hy Lạp. Một tác phẩm quan trọng của ông thương hiệu là Almagest biên chép lại tất cả các công trình xây dựng khoa học khét tiếng có trước ông, vốn đã trở nên thất lạc toàn cục khi thư viện cổ xưa Alexandria bị tiêu huỷ trong chiến tranh.

Ptolemy là một trong những nhà thiên văn và toán học tập xuất sắc. Ông nghiên cứu chuyển động của những thiên thể trong hệ phương diện Trời, và tóm lại Trái Đất là trung trung khu của vũ trụ. Phương diện Trăng là thiên thể sát nhất, rồi mang đến sao Thuỷ, sao Kim, phương diện Trời, xa hơn là Sao Hảo, Sao Mộc, và Sao Thổ. Nằm ngoài Hệ khía cạnh Trời là những vì sao. Cách thu xếp ấy được call tên là hệ thống Ptolemy.


*
Tranh vẽ công ty thiên văn Ptolemy bên trên một cuốn sách tất cả từ rứa kỷ 16

Tất nhiên biện pháp mô tả ấy hoàn toàn sai lầm và gây ra rất nhiều khó khăn cho các nhà thiên văn trong tương lai khi muốn mày mò bầu trời. Vì chưng Ptolemy là một chiếc tên lỗi lạc, nên phần đông không ai dám nghi ngại ông mà trọn vẹn tin tưởng để nghiên cứu và phân tích dựa trên những kim chỉ nan ông vẫn khẳng định.

Rồi Hy Lạp sụp đổ trước vó con ngữa của đế chế Rome. Và bạn Rome thì cực kỳ ít hứng thú với học tập thuật. Vậy buộc phải thiên văn học từ đây rơi vào tình thế giấc ngủ vùi kéo dài hàng vắt kỷ. Để mang lại một ngày nó trỗi dậy mạnh bạo tại xứ sở Ả Rập. Tuy nhiên đó là mẩu truyện khác.