thì phát hiện một điều nhà con gái có khác, những dụng cố kỉnh nấu nướng đặt gọn gang, bóng bóng sạch sẽ trơn, nền gạch đơn vị thì sáng không có một hạt cát nào bám chân cả, to lớn hết biết.

Bạn đang xem: Truyện rượt đuổi với tuổi thơ p2 (voz) của tác giả hailua95

Lao vào nhà dọn dẹp vệ sinh chỉ muốn ngồi trong những số đó chứ chẳng hy vọng ra ^_^, sạch sẽ sẽ, thoáng mái, thoải mái và dễ chịu để tôi giải quyết. Nhưng đậu măng nó đi không ra nhưng vẫn cứ đau bụng tức giận ở địa điểm đó, bước thoát ra khỏi nhà dọn dẹp và sắp xếp thì nó bước đầu đang bụng mong mỏi kiếm đơn vị vệ sinh, bực bội gì đâu, quan trọng nhà phụ nữ người ta nữa. Một thời gian sau tôi bước thoát khỏi nhà vệ sinh thì thấy em sẽ đứng ở phòng bếp nấu cái gì đó với nóng nước rồi thái vật gì nữa ấy chưa biết là gì.- Cậu ra công ty trước chờ tớ tý nhé. Hihi – Em nheo mắt.Bộ đồ dùng áo dài đã được nạm ra bởi một mẫu quần Jean black và cái áo trắng trong xinh tươi gì đâu…nói thật chứ ai nhưng mà không kìm nén được chắc yêu cầu ngồi bốc kế hoạch chứ chắng đùa. Ngồi xuống chiếc ghế salong cũng có xúc cảm mát rét mướt nữa, tôi chăm chú đến bộ bàn rồi ngắm nó, công nhận người ta khắc rất đẹp thật cùng với hình đủ các con đồ gia dụng linh thiêng, giả dụ nhìn chăm chú sẽ bị lôi kéo vào trong số những gì dòng bàn đó, tôi phải tỉnh bạn chứ chẳng đùa, nó mang trong mình 1 cái gì đấy âm- dương vào đó. Rất khó tả.Một lát sao em bước ra cùng với đĩa bánh cùng những chiếc bánh quen thuộc mà tôi thấy ban đầu thèm thuồng, trên loại mâm gồm đĩa bánh với một ấm trà trộn sẵn với cùng 1 cái tách dạng bầu.- Hihi – Vẫn là nụ cười xinh đẹp mắt đó.Nó làm cho tôi phải ngây ngất xỉu đến từng phút giây, em đưa cho bóc đó thì ra trong số đó là trà gừng đã nóng hổi.- Uống đi cậuKhỏi nên nói tôi uống nó cơ mà nó tất cả vị gì đấy kì kì không giống hệt như trà gừng mà lại tôi đã từng được Như làm cho uống:- dòng này đâu chỉ có trà gừng – Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên.- Hihi, trà gừng mật ong kia – Em luôn nở niềm vui xinh đẹp đó khi tất cả tôi.- té ra là vậy.- Tớ tất cả để một tẹo trà và mật ong với tứ viên dung dịch sẵn trong một chiếc túi, tý về mang nhé.- đưa ra thế- mang về uống đi, khỏi cài thuốc – Em nói đầy ngụ ý.Khỏi đề xuất nói tôi biết ra vấn đề ngay, bất ngờ em lại thân mật mình đến như thế nhưng thời điểm đó tôi gồm nào biết được cái sự quái dị đó đâu, phải biết cuộc đời nó không trở về những ngã rẽ oái ăm như vậy này. Nhị đứa ngồi trò chuyện cùng nhau thì tôi thấy trời đang tối bắt buộc đi về. Dẫn xe thoát khỏi cái cổng color xanh, khỏi tòa nhà đầy yên ổn bình kia.- Tớ về nhé- Ừa, cẩn thận- Mai gặpTôi chưa đạp ngay xe đi, đợi em bước vào nhà bắt đầu đạp xe đi, lần này y như lần đầu, em nhìn tôi, tôi nhìn em, bốn góc nhìn nhau ^_^.- vào trong nhà đi – Lần này tôi công bố đi- À…ừ. Hihi – Em nở nụ cười xinh đẹp mắt rồi lao vào nhà khóa cổng lại.Thế là tôi sút về đơn vị trong xe có một chiếc túi color hồng làm bằng vải trong những số đó có một hủ trà nhỏ đủ pha mang đến 3 lần, một hủ mật ong nhỏ nhìn nó kẹo kẹo vàng vàng muốn ăn uống chứ không thích pha uống và tứ viên thuốc màu nâu, em dặn là uống sau khoản thời gian ăn cơm trắng không được uống thuốc khác. Về đơn vị vẫn bị tào dỡ rượt, sau khi ăn tô cháo gừng vì Như nấu nướng thì tôi pha trà kia uống hoàn thành khoảng 15 phút theo lời chỉ bảo của em thì mới có thể uống thuốc. Thiệt sự trời tối đó ngủ ngon lành và không còn bị Tào tháo dỡ rượt nữa. đắn đo sao chứ dịp đó nghe tín đồ ta nói uống trà rồi uống thuốc đang không tính năng nhưng công dụng lần đó của chính nó rất hữu hiệu. Một giấc ngủ ngon để chuẩn bị cho ngày mai, ngày đồ vật 7 của tuần học đầu tiên.Buổi sáng sủa hôm đó là 1 ngày đầy tờ mờ với hầu hết giọt sương lung linh trên hầu như lá cỏ non trong khu vườn nhà tôi, giờ ríu rít của mấy loài chim, không gian trong lành đầy đuối mẻ. Một ngày đầy bình yên.Buổi trưa tới trường như bình thường, hôm kia học cũng vui cùng với những mẩu chuyện tám cùng mặt thằng nào cũng đỡ không thể bơ phờ giống ngày hôm qua nhưng lũ chúng report là buộc phải đi tiêm thuốc vào bắt đầu hết khổ thân, tội nhân thiên cổ Khôi Đen được lấy ra pháp trường trảm không thương tiếc nuối với một ý kiến rất tồi báo hại anh em. Thằng Khôi Đen đời nó cũng đen như dòng biệt danh vậy, chiếc phũ nhưng lại đến mẫu lớp 12 thì nó hết đen rồi ^_^.Thứ 7 mang đến giờ của thầy chủ nhiệm, loại giờ mà lại tôi hại xử bắn nhất vì hôm qua cả đám “trốn “tiết 3 nữa huyết 4 ở trong nhà vệ sinh, toàn dân đầu não của lớp độc nhất là tôi, kỳ này sẽ không biết có mời phụ huynh ko chứ chẳng đùa, một cảm xúc lo hại dân trào.Nhưng từ đầu buổi ngơi nghỉ không nhắc tới chuyện đó tạo nên tôi cảm thấy dễ chịu và thoải mái chỉ bao gồm một chuyện hơi phức tạp…- những em chú ý, sáng mai 9h tập trung tại sảnh trường cỗ vũ mang lại bốn chúng ta Minh Tâm, Bạch Yến, Tố Như, Thanh Mai – Thầy Khánh nói.- Dạ – Cả lớp đồng thanh.- gắng lên nha mầy – Thằng Tùng cù sang cỗ vũ trước.- lựa chọn cấm trại cùng với thăm rừng nhé – nhỏ tuổi Huyền tự tin chưa thi vẫn biết chiến thắng mà chuyển ra hoạt động rồi.- lạc quan thấy ớn- Thằng Khôi Đen nó mê say bơm đểu bà Huyền tốt sao ấy.- Hứ- do dự vào được câu 2 không nữa – Tôi nghêu ngán nói.- không vào được tao giết thịt mầy – Thằng Sang cù ra nạt dọa.- Tao giết mầy – Thằng Đ xạo a dua theo.- giết mổ nó không ngon toàn xương, lấy ngâm rượu là thơm – Thằng Hùng bá đạo gửi ra phương pháp thâm thúy vãi lọ.- Nướng đi – nhỏ dại Trân bơm đểu.- xoay như heo. Hehe – Bà Quỳnh cũng tham gia.- …- vớ cả lặng ngắt tý nữa thầy quên – Thầy tự dưng nhớ điều gì đó.- Gì vậy thầy- tất cả gì hot- Hot loại đầu ông. Haha – nhỏ dại Nguyệt thì bơm thằng Tùng.- tĩnh mịch nào, theo ý của rất nhiều giáo viên nhất là môn toán, em Minh trọng tâm sẽ có tác dụng cán sự Toán còn em Đức làm cán sự Hóa, Em Tùng làm lớp trưởng. – Thầy gửi ra list cán sự.Khỏi buộc phải nói tôi mừng vì khỏe vì không có kinh nghiệm làm lớp trưởng với lại không thích, cả tía đứa đầy đủ chấp nhận.- thay trong tứ em Minh Tâm, Tố Như, Bạch Yến, Thanh Mai ai đang nhường chỗ cho chính mình Tùng, vì sẽ phải có lớp trưởng – Thầy nhìn sơ qua bốn bạn chúng tôi.Khỏi yêu cầu nói người vực lên đầu tiên…- Dạ em – Tôi chứ còn ai nữa.Tưởng đâu đều chuyện xong xuôi ở kia thì…đời nó đâu chỉ có thế.- Thưa thầy em- Ở trước phương diện tôi bao gồm ba thiếu nữ xinh đẹp cùng nhau bật dậy một lúc cùng nói.Và…- ÔI CÁI ĐỆCH – Tôi thì thầm nói vày chả hiểu mô cơ sất gì cả.- mẫu shjt – Thằng Tùng phò ôm trán.- Kỳ lạ mang đến ba người mẫu này lúc nào thì cũng nguyện chết bởi thằng trọng điểm cả – Thằng thông thường mê gái thỉnh thoảng phát biểu cũng đúng ý dân sinh chứ chẳng đùa.- đẳng cấp này mất cân đối giới tính rồi – Thằng sang trọng không thua thảm kém thằng Tùng.- hot girl đẹp giỏi thì hiếm và lại thích một thằng – câu nói đáng để chăm chú của thằng Khôi Đen.- Mấy bà này sao rứa – bé dại Kiều Oanh tỏ ra cực nhọc hiểu.- Vê lờ- cạnh tranh hiểu – nhỏ tuổi Trang từ chối ngao ngán.- …- Sao thế? vị mình à? không hẳn mình bao gồm gì đâu cơ mà cả cha phải núm này? không tài ko phận cũng ko sắc, chắc chắn là trùng hòa hợp thôi nhưng mà – Tôi từ trấn an mình theo hướng xem xét khác của đám bạn trong lớp.Lúc này những lớp khác đã và đang lần lượt ra về và đàn nó bu kín đáo lại như kiến khỏi phải nói ngắm fan đẹp, trong lớp tôi thì lào xào bàn tán, ở ngoại trừ không khác gì mấy lúc nghe đến đâu đó được chuyện vừa xảy ra. Tôi không nhiệt tình gì mấy chỉ biết bao gồm một vết hỏi lớn đùn vào đầu bản thân là “vì sao tía người họ làm cái gi thế? “.Thầy khánh thấy vấn đề cũng cạnh tranh xử vì chưng cả bốn người nào cũng học xuất sắc những người sở hữu chốt cảu lớp chần chừ bỏ ai lựa chọn ai:- Thôi, cả bốn tham dự vậy, thầy sẽ nói lại với bên Đoàn – Thầy chuyển ra giải pháp giải quyết.- Dạ – cả tứ đồng thanh trả lời.Khuôn phương diện của ba thiếu nữ họ vẫn duy trì yên một nét giá buốt lùng, Bạch Yến thêm một tẹo kiêu kì khác với khuôn mặt ở nhà mà trong ngày hôm qua tôi đang gặp.- tuyệt nhất là mầy nha trọng tâm – Thằng bình thường mê gái quay sang cười nói.- NHẤT ĐẦU MẦY – Tôi trợn mắt hét quan sát nó.Vậy là chấm dứt lớp ra về “giặc ngoại xâm “canh me bên cạnh cửa, phương diện thằng làm sao thằng nấy cũng háo hức hóng ba người đẹp bước ra, trong lớp còn sót lại đám bạn của tôi chẳng biết lũ nó xì xào gì cả nhưng đưa ra quyết định hộ tống cả bố ra nhà giữ xe. Nạm là lũ kia đành ôm mối hận với đám nam nhi lớp tôi cơ mà ra về chứ chẳng dám làm gì. Hộ vệ xong đàn tôi cũng ra về.“Sau này tôi bắt đầu biết có lẽ kíp này ông trời đã sắp xếp sẵn rằng thằng con trai này như một loại ong, loại bướm, còn mấy thiếu nữ thì là những loài hoa xinh đẹp nhất của những loài hoa. Ra đời để giành riêng cho nhau, chẳng thể mất, ko thể tách rồi được. Vậy chăng các chị em đã thiếu hụt nợ tôi ư? Sao đề xuất nhất định trả trong kiếm này? thiệt là ích kỉ cùng với tôi thế? những nàng ai cũng xinh đẹp, có tài có thể nói là hiếm nhưng mà tôi thì lại thấy mình quá bình thường. Không có gì gọi là đặc biệt quan trọng hơn tín đồ cả. Ông trời, số phận luôn luôn làm khó khăn tôi, thiết lập tôi vào những trường hợp mà chính bản thân mình chẳng kiếm được một cái cửa sinh nào cả. Thôi tôi đành gật đầu cái số phận đầy nghiệt xẻ này vậy.

Xem thêm: Cách Khắc Phục Điện Thoại Xem Pin Set, Điện Thoại Xem Pin Set

“Tôi không đi thẳng liền mạch về nhà mà lang thang ra khu bến bãi biển, thọ lắm rồi ko ra biển, không ngắm hoàng hôn chiều tà, không nghe hương vị mặn mặn của nước, giờ gió rì rào của mặt hàng cây bên trên dãy đường đi, gió mặn nồng hương thơm muối của nước biển. Lúc nhỏ tuổi buồn phiền, bực tức tôi tìm tới biển, ngồi trên đóng cá nhìn ra bóng gió cuối chân trời cảm thấy lòng mình trì trệ dần xuống, bao gồm khi rất nhiều buổi chiều bóng đá mệt hoá ra đấy nằm xuống nhìn lên trời nhắm đôi mắt lại và cảm giác thiên nhiên, những vật xung quanh. Tiếng song rì rào, giờ gió ù ù mặt tai với tiếng mỉm cười nói của những người đi tắm biển, giờ ghe, tàu của không ít ngư dân tấn công cá. Những bi quan phiền đó tự nhiên và thoải mái bay theo các làn gió, những nhỏ sóng lưỡng lự trên biển.Chạy nhanh lại cái chỗ thường lui tới, đó là một bãi mèo hơi tắt hơi nhưng nó rộng, hàng cây của rừng sau lưng, địa điểm đó im tĩnh lắm bởi vì khuất với lại ít người lại đó. Vẫn như ngày nào tôi nằm xuống dưới mặt cat hơi ướt vày sóng đập vào cảm giác thật ưng ý thú, gửi mắt nhìn thăng thiên những đám mây cuối ngày hấp tấp hối hả bây qua bây lại,có đều lúc trong veo như nước biển, ánh mây cứ trôi, gió cứ thổi, sóng cứ tấn công rì rào ngần ngừ mệt, hàng cây đun đưa theo gió biển. Nói theo cách khác là mát với thanh bình, tạo nên tôi thốt nhiên nhớ đến bạn dạng nhạc của Như bầy vào sáng hôm đó.- Uớc gì gồm thêm bản nhạc đó thì giỏi quá – Tôi nhằm tay bên dưới đầu với mơ mộng.Cảm giác thiệt tuyệt, tôi nhìn phần nhiều gì còn xót lại của một ngày, phương diện trời dần dần lặn xuống dưới mặt đường chân trời, đẹp nhất thật đó. Lại một ngày thận trọng nữa sắp tới trôi qua, đầy êm đềm. Định ngồi một tý nữa bắt đầu về thì…- Sao cậu không về – các giọng nói của một thiếu nữ kế bên đề nghị tôi và người đó ngồi xuốngBất giác tôi ngồi dậy theo phản xạ bởi đang nằm nhìn trời quan sát mây cùng quay sang yêu cầu xem cô gái đó là ai…Đó là…Không ai khác…Chính là…Người nhỏ Gái…Chap 37:Người con gái đó không có bất kì ai khác chính là Thanh Mai, tôi rất bất thần vì không biết tại sao gặp mặt em vào tầm khoảng đó.- Gì thế? – Thanh Mai nhăn mặt, mẫu đường cao về mũi nhún lại giống bé heo ghê.- À, không tồn tại gì…Sao cậu ngơi nghỉ đây?- Dạo biển khơi tý ấy mà lại – Thanh Mai quan sát ra biển khơi với ánh nhìn xa xăm.Không biết cơ hội đó ở thành phố có phong trào mặc đầm hay sao ấy, Thanh Mai mặc một dòng váy dài, ngồi gửi hay chân ra, chân buộc phải gác lên chân trái. Tôi cảm thấy lúc kia em đẹp nhất thật đấy, tóc búi cao để lộ chiếc gáy, trong đáng yêu gì đâu, chắc chắn rằng rằng bao gồm thằng nam nhi nào mình thấy loại cảnh này mà không kiềm lấy được lòng thì nguy to, ăn uống tát ngay.- Ừ, sao biết tớ ở đây?- Tớ đi dạo trên tê kìa, rồi thấy bóng dáng của ai giống cậu – Mai chỉ về một hàng đá nhỏ dại chỗ quần thể hang cây, nơi đó có thể nhìn thấy tôi.- Ừa, bên cậu cách đây không lâu à? – mẫu tính tò mò và hiếu kỳ của tôi không bao giờ thay thay đổi được.- Cũng gần, điện thoại tư vấn là Bạch Mai đi – Em vừa nói vừa nở nụ cười xinh đẹp mắt không đại bại gì những tia nắng của hoàng hôn dịp đó.- Ừ, sao buộc phải gọi thế?- lặng bình, tỏa mùi hương thơm, trắng buốt tinh khôi, núm thôi – Em càng nói khiến cho tôi càng tò mò.- Hả?- Mai white ở miền nam đấy, tớ call là Bạch Mai.- À, thế ra là núm – Tôi mãn nguyện.- Sao cậu sinh hoạt đây?- Tại muốn ngắm hoàng hôn.- Ui…tình cảm thừa ta – em nheo đôi mắt tinh nghịch.- Hihi- Thôi về công ty tớ chơi nhé?Tuy là có một chút ít do dự tuy vậy tôi cũng đồng ý. Hai đứa đi ra vị trí gửi xe và tất nhiên tôi chở em về mang lại nhà nhưng trên tuyến đường đi thấy một tiệm tạp hóa có điện thoại thông minh công cộng, dừng lại để năng lượng điện về mang lại nhà biết ngoài lo, vì chưng lúc này đã hơn 18h tiếng rồi chứ còn không nhiều gì nữa đâu.- Sao thế?- À, tớ vào điện cho nhà cái- Cứ chạy điTôi cũng thiếu hiểu biết nhiều lý vị cứ liên tiếp chạy theo lời của em, nhà Bạch Mai nằm trong một nhỏ hẻm nhỏ dại không giải pháp biển mấy là xa nên hối hả căn công ty hiện ngay lập tức trước đôi mắt hai bọn chúng tôi. Tính từ nhà tôi sang đơn vị Bạch Mai đi mặt đường tắt è Hưng Đạo thì không giải pháp xa là mấy khoảng tầm 4km so với chạy xe đạp là 1 chuyện thông thường và cấp tốc nữa. Trước lúc bước vào em yêu cầu qua một chiếc cổng bởi sắt tất cả màu kem, trên hàng rào có các sợi dây leo nhưng không có rể (người ta xung khắc ^_^). Trước công ty là chiếc gì do dự gì cánh cổng nó bít khuất không còn rồi chỉ thấy được mẫu nốc nhà. Sau khoản thời gian Bạch Mai mở cổng vào thì tràn lên mặt tôi là 1 trong hồ nước, bao bọc là đầy các chậu mai kim cương và có cả phần nhiều cây mai trắng làm cho một phong cảnh đầy thơ mộng y như một sân vườn hoa. Ai thích làm cho thơ lại phía trên ngồi cạnh mẫu hồ cá rồi ngắm nhìn khung cảnh chắc chắn là sẽ chế tác ra mấy bài thơ rất hay, trong tương lai tôi cũng có thể có thử nhưng mà toàn thơ bé cóc với nhỏ nhái không hà ^_^. Còn giữa sân là khoảng trống, mặt phải gồm một cây bàng to với một chiếc xe hơi màu đen đậu ngơi nghỉ đó, khu nhà ở lầu nhị tầng được quét sơn màu vàng, với đầy đủ ngói đỏ, trước bên là hai cái cột lớn như hai trụ trời. Chú ý sơ qua tôi đoán đấy là nhà giàu.- đái thư nữa, bên mình không bằng một nữa – Tôi âm thầm nghĩ.- Này vào đi- À…ừSo với sự hoàng tráng thì nhà Bạch Mai hơn đơn vị Bạch Yến những lần, nhà Bạch Yến solo sơ tuy vậy rất ưu nhìn với các phương pháp trang trí kì quặc từ sân vào cho trong nhà. Tôi theo Bạch Mai vào nhà, nhìn hồ hết đôi giày được nhằm dưới bật thềm là linh tính gồm người, cần cái phần kém nó bước đầu lấn chiếm phần trong con người tôi. Khỏi canh cho lâu khi bước lên bậc thềm đá hoa cưng cửng thì…- con về rồi à? – Một người thiếu phụ khoảng “28 tuổi “bước ra.- Dạ, người mẹ đây là bầy con tên Minh tâm ạ – Bạch Mai nhìn chị em nói rồi chuyển tay ra giới thiệu.- Dạ con cháu chào bác – Tôi tỏ ra một fan lịch sự.- Ừa, vào trong nhà chơi cháu – bác gái cũng ân cần đón khách.- DạPhòng khách thi công khá là dễ dàng so cùng với vẻ vẻ ngoài của căn nhà, chiếc bàn ghế được làm bằng gỗ sang trọng, một dòng tivi đặt giữa, loại đó để xem đá bóng là khỏi chê luôn luôn đấy, bên trên tường với mọi bức tranh thiên nhiên đầy thơ mộng. Bạch Mai ngồi đối diện với tôi.- Đọc số điện thoại cảm ứng nhà đi – Em rút ra một chiếc Samsung cảm ứng.Tôi nghe lời hiểu rành rọt từng chữ số một sau đó em chuyển máy lại và phần vấn đề xin phép mẫu thân của mình, được cung cấp trên chuẩn y kèm theo là Bạch Mai cũng nói giùm nên rất có thể hoàn toàn yên trung khu đi chơi. Vừa nói năng lượng điện thoại kết thúc thì chưng gái bước ra bên trên tay là một trong những khay, trên đó bao gồm 2 lon pepsi và một ly cam, đĩa bánh quy. Tất yếu tôi uống pepsi, em uống nước cam rồi còn nếu như không muốn có tác dụng một thằng nam nữ chưa khẳng định rõ ^_^.- uống nước đi cháu – bác bỏ gái luôn luôn nở thú vui thân thiện.- Dạ, cảm ơn bác- con cháu học chung lớp với Mai hả?- Dạ, Bạch Mai học phổ biến với cháu – Tôi bình thản đáp nhưng bên đó Mai hơi bồn chồn rồi cắn nhẹ môi, bác gái gồm vẻ không hiểu nhiều lắm khiến cho thằng con trai ngu gàn như tôi cũng không hiểu chuyện gì.- Minh Tâm mới gọi Mai là Bạch Mai à?- Dạ- Mai – Bất chợt bác bỏ gái gọi Bạch Mai- À…dạ – thiên nhiên em đơ thót người.Sau đó mẹ nàng đưa cho thiếu phụ một thú vui nhẹ nhàng dường như khiển trách một điều nào đó rồi đưa cái nụ cười hiền đức kèm theo ánh mắt có vẻ chuộng sang đến tôi, tạo cho thằng đàn ông này chẳng hiểu mẫu mô kia sất gì cả, một đợt tiếp nhữa ôm dòng mặt đần độn ngu mang lại bàn dân trần giới ngắm.- Thôi nhị đứa ngồi chơi, chưng vào thổi nấu cơm, ngơi nghỉ lại ăn cơm nhé Minh Tâm- Dạ, cháu cảm ơn ạ. – hiểu được mình đã lao vào nhà người ta thì cạnh tranh lòng phủ nhận cái bữa ăn chiều lắm khi gia chủ đã lên tiếng lại càng ko thể.Lúc này chỉ còn hai đứa tôi, nhị dôi góc nhìn nhau, bây giờ mới cảm giác em gồm một nét xinh đầy bí hiểm chứ ko phải bộc lộ ra ngoài hết y hệt như Bạch Yến hay Như. Bạch Mai ở ngoại trừ đã dễ thương rồi như chiếc cảm nhận của tớ nó bảo rằng em rất đẹp còn hơn hẳn như là thế nữa, chẳng biết bởi vì sao lại thế.- mẹ cậu nhiêu tuổi thế- 38 tuổi, trẻ con lắm buộc phải không. Hihi – Bạch Mai nói hoàn thành rồi cười, ngoài ra đoán được cái ý suy nghĩ của người đối diện.Tôi cũng chần chừ cái nghề đoán tuổi của bản thân mình nó ra làm sao nữa, trước khi đoán tuổi của mẹ Như cũng sai hơn cả dự đoán, lần này sự chênh lệch mang lại 10 tuổi, quan yếu nào tưởng tượng được. Có bao giờ sao này nghèo rồi mở một cái tiệm đoán sai tuổi không nhỉ, dĩ nhiên là nhiều khách lắm chứ chẳng nghịch tý nào đâu ạ. Nhị đứa ngồi thủ thỉ với nhau một chút thì…- Kính…cong – tiếng chuông bên vang lênTất nhiên chủ nhà lúc này không ai khác đó là người đàn bà xinh đẹp mảnh mai ấy ra mở cổng, một cơ hội sau lao vào cùng em là 1 trong những người đàn ông độ khoảng chừng 35 tuổi (thật ra sai nữa rồi 40 tuổi ạ) ăn mặc lịch sử, bảnh bao.- Bố, đó là bạn bé – Em giói thiệu.- cháu chào bác bỏ – Tôi đứng lên lễ phép.- Ừ, ngồi đùa đi cháu, cứ tự nhiên và thoải mái nhé – chưng trai cũng hiền đức hậu giống hệt như bác gái.- DạNgười ta thường xuyên nói khi gồm bia vào thì lời nói nó dễ đi ra hơn, giữa những trường hợp như vậy này không phải là ko đúng, tôi không tiếc khi được nhì ông anh huấn luyện cái năng lực uống bia để trong những năm tháng thời điểm đó đấu tranh liên tục và hiện giờ trở thành bé sâu bia.- cháu biết uống bia không?- Dạ biết- Thế mái ấm gia đình có biết con cháu qua nhà bác bỏ chơi không?- Dạ bao gồm ạ- thế một tý hai chưng cháu mình làm cho một ít nhé?Chưa kịp vấn đáp thì…- tía này, mai nhỏ với Minh Tâm phải lên ngôi trường rồi – Bạch Mai chuyển mắt lịch sự người bố tỏ vẻ không đồng ý ý kiến đó.Nhưng phái nữ nhi cõi trần như em thì đâu biết mấy loại vụ bia bọt của những thằng đàn ông đâu mà rào cản dù có vì sao hợp lý, đàn ông mà biết đến bia thì cách nào...